Tản mãn nhớ những ngày đi du lịch Pháp

Nói đến nước Pháp là nói đến một đất nước có nền văn hoá rực rỡ mang đậm dấu ấn truyền thống lâu đời: những pho tàng văn học, thi ca đồ sộ; các công trình kiến trúc nổi tiếng thế giới; cuộc sống xa xỉ nơi Paris hoa lệ với hình ảnh những quý ông, quý cô tinh tế và lịch lãm; hay là nền ẩm thực đặc sắc được vinh danh trên toàn thế giới từ bao đời nay. Tôi may mắn được đặt chân đến nước Pháp, được chiêm ngưỡng vẻ đẹp như bước ra từ trong truyện tranh của các vùng làng quê yên bình và trải nghiệm một phần nào đó cuộc sống nơi Paris phồn hoa nhưng sâu trong đó vẫn luôn ẩn dấu những mặt tối mà ít khi ta để ý đến.

Tôi và một người bạn Việt Nam lập kế hoạch đi thăm thú châu Âu, cụ thể là đi Paris (Pháp) và Frankfurt, Berlin (Đức) đúng vào dịp lễ phục sinh_ dịp lễ quan trọng nhất của người dân phương Tây theo đạo Kito giáo, diễn ra vào tháng 3 hoặc tháng 4 hằng năm để tưởng niệm sự kiện chết và phục sinh của chúa Giê Su từ cõi chết sau khi bị đóng đinh trên thập tự giá.

Mặc dù năm đó, lễ phục sinh chính thức rơi vào ngày 21 tháng 4 nhưng ngay từ đầu tháng, không khí lễ hội đã ngập tràn khắp mọi nơi, những cửa hàng bắt đầu bày bán những viên kẹo socola hình chú thỏ hay quả trứng với đủ màu sắc, kích cỡ trông thật hấp dẫn; người dân bắt đầu rục rịch lên kế hoạch cho dịp lễ quan trọng này. Lớp tôi phần lớn mọi người sẽ lựa chọn thời điểm này để đi du lịch khám phá châu Âu, một số ít sẽ về đoàn tụ với gia đình. Có lẽ đối với một số người, lễ Phục sinh cũng là một dịp để gia đình đoàn viên, như cô giáo dạy tiếng Tây Ban Nha của tôi từng nói rằng: “Những người tầm trung tuổi trở lên sẽ có thiên hướng thích dành thời gian bên cạnh người thân của họ vào các dịp lễ quan trọng và đi thăm họ hàng hơn là đi du lịch như người trẻ”. Câu nói đó làm tôi bất giác nhớ tới ngày tết âm lịch ở Việt Nam_là ngày mà người người nhà nhà nóng lòng quay về ăn bữa cơm đoàn viên với gia đình, cùng kể cho nhau nghe những vui buồn của năm cũ.

Điều này khác hoàn toàn với lối sống phương Tây, khi số lượng người đi du lịch vào những ngày lễ cực lớn chưa kể đến lượng du khách từ những nơi ngoài lãnh thổ châu Âu, đó là lý do vì sao ngành dịch vụ du lịch ở đây rất năng động và phát triển để có thể bắt kịp xu thế của xã hội. Qua tìm hiểu chúng tôi biết được đến gói dịch vụ Eurail pass, thực ra đây là một dạng vé theo kiểu “tất cả trong một”, nó cho phép bạn sử dụng một cách linh hoạt hầu hết những chuyến tàu cũng như một vài chuyến xe bus và phà trong châu Âu, tức là bạn có thể đi bất cứ nơi đâu bất cứ lúc nào miễn là tuân theo lịch trình mà bạn đã đăng kí mua. Một vài chuyến tàu sẽ yêu cầu bạn phải bỏ một khoản phí đặt chỗ trước gọi là Reservation; đặc biệt các dịp lễ lớn như lễ Phục sinh, thì đa phần những chuyến tàu tốc hành đều yêu cầu bạn phải đặt chỗ trước vì chỗ ngồi trên các dạng tàu như vậy thường hết rất nhanh. Vì kế hoạch của chúng tôi là đi theo kiểu du lịch bụi do điều kiện tài chính không theo kịp với mức giá đắt đỏ vào mùa lễ hội, chuyến tàu đầu tiên từ Madrid đến Paris không có Reservation sẽ kéo dài tổng cộng 62 giờ, chia ra làm 3 chặng và sẽ có một đêm chúng tôi phải lưu lại tại một nhà ga ở Hendaye thuộc vùng biên giới Pháp và Tây Ban Nha. Ngày đầu tiên, hai người chúng tôi bắt tàu từ Valladolid đến Madrid và ngủ một đêm tại đó trước khi bắt tàu từ nhà ga Madrid Charmatin sang Pháp. Đây là chuyến tàu dài hơi nhất mà tôi từng đi, không ghế nằm, không nhà tắm, không quán bar trong tàu; đồ ăn nhanh lúc này bắt đầu phát huy công dụng cứu đói của nó. Sau hơn mười mấy tiếng với giấc ngủ chập chờn trên tàu, thì cuối cùng chặng đầu tiên đã kết thúc lúc trời đã chạng vạng và lần này thông qua trang web Couch surfing, tôi có tìm được một người có thể cho chúng tôi ngủ qua đêm tại nhà họ khi dừng tại Hendaye. Nếu bạn là một người đam mê du lịch bụi, thì bạn không thể không biết đến Couch surfing, một mạng lưới kết nối dân du lịch bụi với người dân bản địa (host); bạn chỉ cần tìm một người host phù hợp ở nơi bạn sắp đi đến, nhắn tin bày tỏ mong muốn một chỗ ở và chờ họ chấp nhận, nếu host đồng ý thì bạn sẽ nhận được một nơi để ở cùng thức ăn miễn phí. Quay trở lại với cuộc hành trình, thực chất từ nhà ga nơi tàu chúng tôi dừng đến Hendaye vẫn còn khá xa cho nên một chiếc xe bus để có thể đi qua biên giới là một lựa chọn tối ưu lúc này. Một thế giới thần tiên như được mở ra trước mắt, vùng biên giới giữa Pháp và Tây Ban Nha thực sự rất đẹp, bầu không khí mát lạnh khác hẳn với cái nắng gay gắt tại Tây Ban Nha, những ngọn đồi xanh mướt mờ ảo sau lớp sương mù, dưới chân đồi lác đác những cửa hàng tạp hoá nhỏ xinh, vài người lữ khách dừng lại bên đường để thưởng thức bữa tối của họ. Đón chúng tôi là một chiếc xe bus do một người phụ nữ Pháp trung tuổi có mái tóc xoăn cùng nụ cười hiền hậu cầm lái, chiếc xe chỉ có duy nhất hai người chúng tôi là hành khách nên nhờ vậy mà chúng tôi có dịp nói chuyện với bà nhiều hơn. Bà, bằng chất giọng tiếng anh pha lẫn chút tiếng pháp kể rằng, khi xưa để có thể đi qua được biên giới giữa Tây Ban Nha và Pháp không hề dễ dàng chút nào vì từng có xung đột xảy ra ở khu vực này, cho đến khi hai bên kí hiệp ước hoà bình thì một cái hầm đường bộ được xây dựng nên coi như là ranh giới giữa hai nước. Vượt qua hầm đường bộ, chúng tôi đã chính thức sang đất Pháp, chiếc xe đi được một lúc thì đến bến_ thực ra là một bãi đất trống, sau khi xuống xe và chào tạm biệt bà tài xế, chúng tôi lại tiếp tục đi thêm một cây số nữa để đến với nhà người host mà tôi đã liên lạc trước. Đó là một căn nhà gỗ hai tầng kiểu cổ sang trọng, bao quanh là sân vườn rộng rãi với cầu trượt cho trẻ em, chủ nhân của ngôi nhà là một cặp vợ chồng già trông rất trí thức. Họ đón tiếp chúng tôi vào nhà với một thái độ vô cùng thân thiện; tôi nhìn xung quanh căn nhà, phải nói là bên trong hơi tối bởi tất cả ánh đèn đều là màu vàng, nội thất bên trong đều là kiểu cổ với một cái tủ sách rất to và xung quanh là vô vàn các mô hình bộ xương người. Chúng tôi ngồi ăn tối với nhau rất vui vẻ, tôi có được biết vợ chồng bà đều là bác sĩ vật lý trị liệu, thông thạo bốn thứ tiếng: Anh, Pháp, Tây Ban Nha và Ý; hiện có 5 người con và 6 người cháu, có vài người đang ở Đức, vài người thì đến Paris nên không có ai ở nhà để chơi với chúng tôi. Ông bà rất thân thiện và cởi mở, nói rằng nếu sáng mai đi sớm thì ông bà sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn để trên bàn để chúng tôi có thể nấu ăn sáng trước khi lên đường. Lòng tốt của cặp vợ chồng già kia đã khiến tôi thật sự cảm động vì trước đó tôi chưa từng gặp được một người nào có thể giúp đỡ người khác vô tư đến thế. Trước khi tìm đến couch surfing, lòng tôi đã có khá nhiều đắn đo, sợ bị lừa, sợ gặp nguy hiểm khi thân gái bơ vơ nơi xứ người, nhưng với rất nhiều đánh giá 5 sao cũng như những lời nhận xét tích cực trên trang cá nhân của đôi vợ chồng host từ những người đã từng ở nhờ nhà họ, tôi cũng an tâm phần nào và quyết định thử đặt niềm tin của mình vào đó xem sao. Chúng tôi được ngủ trong phòng riêng, chăn ấm nệm êm, tôi ngủ ngay lập tức vì quá mệt sau hơn một ngày dài phải di chuyển và không có nổi một chỗ ngủ thoải mái. Sáng sớm hôm sau chúng tôi lên đường ra nhà ga cách đó 1km để bắt chặng tiếp theo. Tàu khởi hành, trong lòng tôi tự nhiên dâng lên một cảm xúc thật khó tả, tôi vẫn an toàn, tôi không bị làm sao cả, có lẽ niềm tin của tôi đã chiến thắng. Sau này khi tôi kể về chuyện mình đã từng xin qua đêm ở nhà một người lạ trên đất Pháp với một cô bạn Việt Nam, cậu ấy đã thốt lên: “Sao cậu liều thế!”, công nhận, nếu là một người chưa từng trải qua, chưa từng “liều” như vậy thì chắc tôi cũng sẽ cho rằng việc đó rất nguy hiểm và nếu tôi đem chuyện này kể với mẹ của mình thì 100% mẹ tôi sẽ mắng tôi ngay một trận nhớ đời. Tôi bất giác mỉm cười với những suy nghĩ đó của mình và cũng không quên lấy điện thoại ra, lên trang web đánh giá 5 sao kèm theo những lời cảm ơn chân thành nhất lên trang cá nhân của cặp vợ chồng host đấy, cảm ơn vì đã cho chúng tôi biết rằng lòng tốt giữa những người xa lạ với nhau là thứ tuyệt vời nhất trên đời.

Sau khi vượt qua được hai chặng cuối, thì chúng tôi cũng đến được Paris khi trời đã 11h đêm, bước ra khỏi nhà ga, khung cảnh thủ đô Paris khi về đêm thật sự rất tĩnh mịch, các nhà hàng hai bên đường vẫn rất sáng, tầm này có lẽ cũng không còn xe nào lưu thông trên đường ngoài vài chiếc xe bus đến đón khách. Chúng tôi lên chiếc xe bus nọ, bên trong các hành khách đang ngồi yên trong xe, không ai nói với ai câu gì, một bầu không khí yên lặng bao trùm, khuôn mặt ai ai cũng lạnh lùng, có vẻ họ cũng đang cảm thấy rất mệt mỏi. Đêm nay, hai người chúng tôi sẽ thuê hai giường trong một căn hostel (một dạng nhà nghỉ giống kiểu ký túc xá) trong khu phố của người da đen. Căn hostel này khá cũ và chật chội, hai bên tường chi chít những nét vẽ được sơn đủ thứ màu theo phong cách hiphop, ánh đèn màu đỏ chập chờn càng khiến khung cảnh bên trong trở nên u tối hơn. Người nhân viên dẫn chúng tôi lên tầng lầu, sau khi thu xếp đồ đạc và tắm rửa sạch sẽ, tôi ngay lập tức chìm vào trong giấc ngủ. Sáng hôm sau, hai người bọn tôi với hành trang nặng trĩu đi bộ băng qua những con phố để đến với trạm metro bắt tàu ra Khải Hoàn Môn.

Hệ thống đường sắt ở Pháp thuộc hàng lâu đời và đến giờ vẫn chưa được tu tạo gì thêm nên so với Tây Ban Nha, metro ở đây cũ hơn và cũng đông đúc hơn nhiều. Paris là một trong những điểm đến lý tưởng cho những người nhập cư trái phép vào châu Âu; dân nhập cư mà tôi nói ở đây rất đa dạng, nhưng theo như quan sát của tôi thì chủ yếu là người da đen và người Di gan.

Tôi đã từng được nghe kể rằng người dân từ các quốc gia bạo loạn, nghèo đói và bất ổn ở châu Phi đã bơi qua eo biển rộng 50km nối giữa Ma rốc và Tây Ban Nha để tị nạn sang châu Âu, họ lên Madrid rồi từ đó sang Paris và cả những khu vực khác của châu Âu_bất cứ nơi nào có đông khách du lịch là đều có cơ hội kiếm sống.

Cũng vì là dân nhập cư bất hợp pháp nên họ không được bảo vệ, không có công việc ổn định, nên họ có thể bất chấp làm đủ thứ để sinh tồn: từ trở thành người vô gia cư, ăn xin giữa phố dù toàn thanh niên trai tráng khoẻ mạnh đến việc đi móc túi, ăn cắp tại các nhà ga, địa điểm du lịch hoặc sáng đi bán đồ lưu niệm, tối buôn ma tuý.

Trên các diễn đàn du lịch châu Âu cũng có rất nhiều bài viết cảnh báo các thủ đoạn tinh vi của bọn móc túi, lừa đảo, cướp giật tại Paris; để an toàn chúng tôi quyết định cho tiền và các giấy tờ quan trọng vào trong một cái túi nhỏ đeo sau lưng và khoác thêm bên ngoài một lớp áo khoác dày. Lịch trình của chúng tôi ngày đầu tiên bao gồm Khải Hoàn Môn, bảo tàng Louvre và tháp Eiffel, nếu đi vào những ngày thường thì chắc chắn chúng tôi sẽ mua vé vào trong thăm quan nhưng vào ngày lễ lớn với lượng khách du lịch đông nghịt như thế này thì chỉ còn nước “cưỡi ngựa xem hoa”.

Nhìn ngắm những công trình kiến trúc đồ sộ, không hiểu sao đầu tôi lại cứ nghĩ về Hendaye, những ngọn đồi xanh mướt, những căn nhà nhỏ xinh, tiếng cười nói của mọi người, một vẻ bình yên khác hoàn toàn với những xô bồ nơi Paris với những căn nhà cao tầng, những chiếc xe hơi đắt tiền, quần áo hàng hiệu và cả nạn trộm cắp đang hoành hành dữ dội tại nơi đây. Sau khi đi thăm quan chán chê, chúng tôi rẽ vào mấy cửa hàng lưu niệm gần tháp Eiffel, một điều đặc biệt là đa phần những món đồ được bày bán đều in hình, viết chữ hay có những kí hiệu liên quan đến sex. Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi sex là một sở thích đặc biệt của người Paris nói riêng và người Pháp nói chung, nhẹ nhàng hơn thì ta được biết đến nụ hồn sâu nồng cháy kiểu Pháp, còn “nặng đô” hơn là sở thích one night stand (tình một đêm) với bất cứ một người lạ nào mà họ hứng thú trên phố.

Chiều hôm ấy các con đường ở Paris bỗng trở nên náo động với những âm thanh của tiếng còi xe cứu hoả kêu lên không ngớt suốt mấy tiếng đồng hồ, nhà thờ Đức Bà đang cháy, thật sự tin đó khiến tất cả mọi người không khỏi ngỡ ngàng. Không ai có thể ngờ rằng một công trình kiến trúc có tuổi đời lên đến hàng trăm năm mang một ý nghĩa tôn giáo, nghệ thuật vô cùng to lớn, là linh hồn của Paris lại có một ngày gặp sự cố như vậy. Buổi tối, chúng tôi có hẹn với một người bạn_ là một người chị khoá trên của người bạn đồng hành cùng tôi, địa điểm gặp mặt là nhà hát Opera Garnier.

Chị có mua cho chúng tôi bánh ngọt Pháp, chị kể món bánh ngọt của Pháp được làm rất công phu với hơn 50 loại bột khác nhau và đương nhiên trình độ của thợ làm bánh Pháp cũng phải rất điêu luyện để có thể làm ra những chiếc bánh nổi tiếng thế giới như thế này. Tôi vừa nghe chị kể vừa say xưa nhìn về phía chân trời xa, tháp Eiffel đang phát sáng lấp lánh nhờ hàng trăm chiếc bóng đèn nhỏ bao quanh, gần đó là đỉnh của một nhà hát khác cũng đang toả ra ánh sáng lấp lánh giữa bầu trời khuya. “Đỉnh của nhà hát đấy toàn bộ đều được dát bằng vàng nên buổi tối nó mới sáng như thế”, chị giải thích. Cuộc gặp mặt của chúng tôi diễn ra cũng không được lâu vì đến 10 giờ tối là Paris bắt đầu phát lệnh giới nghiêm do ảnh hưởng của vụ cháy nhà thờ Đức bà. Lúc đi qua một ngân hàng nọ, tôi có vô tình nhìn thấy một vết lõm trên mặt kính, thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, chị nói ngắn gọn: “Đấy là vết lõm do những người biểu tình gây ra, nhằm phản đối một số điều luật của chính phủ. Họ thường biểu tình vào các ngày chủ nhật”, có lẽ Paris thời gian qua không hề yên bình chút nào.

Chúng tôi tạm biệt Paris vào sáng ngày hôm sau trước khi bắt chuyến tàu sang Frankfurt_bờ Tây nước Đức. Trong mắt tôi, dù Paris giờ đây không còn yên bình như xưa nhưng nó vẫn có một sức hấp dẫn rất mãnh liệt đối với những con người mê mẩn cái nét đẹp sang trọng và hiện đại của nó. Tuy nhiên, đối với một người có thiên hướng hoà mình vào thiên nhiên như tôi, thì những làng quê yên bình của nước Pháp lại là những địa điểm thu hút hơn cả.

Ngọc Chinh

Leave a Comment